SỰ HỖN ĐỘN BÙNG PHÁT MƠ HỒ LỚN LAO

Trong cuốn “principles of sychology” năm 1890 William James- nhà tâm lý học nổi tiếng của Mỹ mô tả trải nghiệm tinh thần của trẻ sơ sinh ở trạng thái “ bùng phát, mơ hồ và hỗn độn”, lúc đầu trẻ sơ sinh không trải nghiệm thế giới như người lớn, thầm chí cũng không giống như trẻ em đã lớn hơn với khả năng phân biệt đồ vật, trẻ sơ sinh không nhận biết cách chúng ta nhận biết thế giới xung quanh như màu sắc, kích thước, ý nghĩa…Trẻ sơ sinh bùng phát vì mới khám phá thế giới và phát triển bản thân; mơ hồ vì đối với trẻ thế giới đang tràn ngập những kích thích; và hỗn độn vì chúng chưa nhận thức được những gì diễn ra xung quanh trẻ.
Khi trẻ được sinh ra đời, từ sự yên bình và an toàn của thời kì trước khi chào đời- nơi mà mọi thứ đều cung cấp đủ và cần thiết cho trẻ. Bỗng chốc trẻ vào thế giới mới, xa lạ nơi mà trẻ không hiểu được chính mình, chúng không có bất cứ khái niệm nào về thời gian, không gian, dạng thức, màu sắc, nguyên nhân và kết quả, sự khác biệt những cái là mình và cái không phải là mình và như vậy các em cảm thấy khó chịu vì không có cách nào diễn đạt nhu cầu của mình
Em bé khóc trong đêm
Em bé khóc bởi ánh sáng
Và không có ngôn ngữ nào bởi tiếng khóc
Và chính vì tiếng khóc này mà ta lầm tưởng trẻ đói, thế là ta đưa vú mẹ vào, sữa mẹ vào những ngày đầu tiên chỉ là những giọt sữa non, trẻ bú vào vẫn khóc, mẹ tưởng là mình không có sữa và thế là cho con uống sữa công thức, trẻ dần rời xa cái nhu cầu thực sự của trẻ lúc đó nên mẹ làm ơn lúc này “chỉ ôm con và cho con bú” thôi nhé.
Ta quay lại về sự “hỗn độn mơ hồ” này, từ tất cả những cảm giác cùng ập tới qua các giác quan khiến trẻ sơ sinh bắt đầu “làm việc” để xây dựng trật tự của sự vật xung quanh trẻ. Các em làm việc để tạo ra hai thế giới- một ở bên ngoài và một ở bên trong trẻ. Ban đầu trẻ so sinh chưa phân biệt được người xung quanh con, nhưng khi nhìn nhiều lần, em thấy được rằng có cả người là bố và có cả người là mẹ, ban đầu em chỉ tưởng là một loại người và em đã nỗ lực phân loại ra khỏi sự hỗn độn để trở thành hai người.
Vũ trụ hiện ra với trẻ thơ được ví như trò chơi xếp hình vĩ đại được tạo nên từ vô số những mẩu nhỏ tách biệt mà không có cái nào vừa khớp với cái nào. Nhiệm vụ của trí tuệ là ráp các mẩu nhỏ với nhau. Do đó, để lắp ráp các mẩu nhỏ đó, trẻ cần có những khái niệm với các vật thể: không gian, hình dạng, và đó là nhu cầu nội tại bên trong trẻ: mong muốn khám phá các chiều, hình dạng của các sự vật xung quanh để xây dựng trật tự từ hỗn độn mơ hồ trong thế giới của trẻ. Và đó là lý do các em lại rất hứng thú với khối trụ có núm, làm lặp đi lặp lại, và vui vẻ chọn khối trụ này, sự thỏa mãn của các em không phải là do hoàn thành bài tập mà từ sự phát triển của năng lực đi kèm theo – năng lực cho phép các em nhận ra và so sánh ngày càng rõ hơn kích cỡ và góc cạnh của sự vật, và từ đó em có định hướng chắc chắn hơn trong môi trường, có niềm tin hơn trong môi trường.
Caterpies đưa ra bài viết này với mục đích đưa cho phụ huynh cái nhìn về trẻ, từ khi sinh ra trẻ đã nỗ lực để “làm việc”, một công việc rất vất vả, và công việc đó luôn mang tính phát triển năng lực cho con. Cha mẹ hiểu rằng giáo cụ không phải là đồ chơi, là những học cụ mang tính phát triển, giúp trẻ kết nối với chính vũ trụ này. Hãy để trẻ tận hưởng những công việc của trẻ, hãy cho trẻ một môi trường vừa và đủ ở nhà để khi trẻ vào lớp Casa trẻ sẽ hào hứng để làm những công việc kiến tạo chính bản thân trẻ.
Nguồn tham khảo: Maria Montessori- cuộc đời và sự nghiệp

Leave Comments

0981 128 899
0981128899